Bao Giờ
Tổng quan Bài hát "Bao Giờ" do nhạc sĩ Đỗ Bảo sáng tác phần nhạc. Phần lời và năm sáng tác: Đang cập nhật. Nội dung nghệ thuật "Bao Giờ" mang đặc t...
Khám phá kho lưu trữ kỹ thuật số, nơi kết nối các thế hệ nghệ sĩ, câu chuyện đằng sau những bản nhạc bất hủ và mạng lưới tri thức âm nhạc sâu rộng.
Tổng quan Bài hát "Bao Giờ" do nhạc sĩ Đỗ Bảo sáng tác phần nhạc. Phần lời và năm sáng tác: Đang cập nhật. Nội dung nghệ thuật "Bao Giờ" mang đặc t...
Trình duyệt của bạn không cho phép chơi nhạc. Ba mươi năm - Võ Tá Hân phổ nhạc, Khắc Dũng trình bày...
update_topic(strategic_intent='Creating an encyclopedia entry for Phương Vy based on the provided data, following specified formatting and content rul...
Anh ngủ thêm đi - Nhạc: Hamlet Trương, Trình bày: Tâm Đoan Đang tải...Anh ngủ thêm đi anh, em phải dậy lấy chồng - Nhạc: Hamlet Trương, Trình bày: ...
Tổng quan Tên bài hát: Anh đứng đây là đâu Người sáng tác nhạc: Đang cập nhật Người viết lời: Đang cập nhật Năm phát hành: Đang cập nhật Nội dung n...
Nhạc thiếu nhi...
Tác phẩm bán cổ điển tiền chiến kinh diễn sáng tác cuối thập niên 1940 tại Hà Nội. Dương Thiệu Tước mượn hương thơm thanh tao của hoa ngọc lan để tôn vinh vẻ đẹp thuần khiết, đài các của người con gái. Giai điệu bài hát uyển chuyển tinh tế đòi hỏi kỹ thuật thanh nhạc cao, gắn liền với tiếng hát chuẩn mực của danh ca Thái Thanh, Khánh Ly đem lại không gian âm nhạc quý phái thoát tục.
Nhạc sĩ Vũ Thành An đã nhiều lần nói rằng khi còn trẻ, dù sớm thành công trên con đường âm nhạc và quan lộ, nhưng trong tình yêu ông lại là người kém may mắn và nhiều lận đận. Rất nhiều những ca khúc trong gia tài âm nhạc của Vũ Thành An (đặc biệt là những bài không tên nổi tiếng) được viết cho những mối tình này. Sau đây là những câu chuyện tình, chuyện đời của nhạc sĩ Vũ Thành An được ông kể lại trong hồi ký “Chuyện Tình Không Tên”. Bóng hồng của những tình khúc đầu đời: Tình Khúc Thứ Nhất, Anh Đến Thăm Em Đêm 30, Bài Không Tên Cuối Cùng Ca khúcTình Khúc Thứ Nhấtra đời từ mối tình sinh viên với một người đẹp học trên Vũ Thành An 2 khoá tại trường Đại Học Luật Khoa Sài Gòn. Hoàn cảnh ra đời của ca khúc được nhạc sĩ kể lại như sau:“Khi ta mới quen nhau, Em đã nhiều lần nói anh hãy viết một ca khúc để kỷ niệm mối tình của chúng mình. Thế nhưng anh cứ lần nữa hoài không viết. Một hôm em đã phải nhỏ những giọt nước mắt và nói: “Anh không yêu em sao mà không chịu viết?”. Và một buổi chiều mùa Xuân 1965, trên chuyến xe từ Vũng Tàu về Sài Gòn, một dòng âm thanh vang lên trong đầu và anh đã viết xuống: Bài ca anh hứa cho em bấy lâu nay vẫn còn dang dở…” Sau khi hoàn thành ca khúc, nhạc sĩ Vũ Thành An đã đưa cho thi sĩ Nguyễn Đình Toàn xem. Hai người lúc đó đang là đồng nghiệp tại Đài Phát Thanh Sài Gòn. Nguyễn Đình Toàn đã đề nghị viết lại lời ca khúc trên nền giai điệu mà Vũ Thành An đã soạn với những lời ca da diết, trầm buồn và sâu lắng: Tình vui theo gió mây trôiÝ sầu mưa xuống đờiLệ rơi lấp mấy tuổi tôiMấy tuổi xa người(Tình Khúc Thứ Nhất) Ca khúc này đã được chính Nguyễn Đình Toàn trình bày lần đầu trong chương trình Văn học Nghệ thuật của Đài Phát Thanh Sài Gòn vào năm 1965. Sau đó, được nữ danh ca Lệ Thu hát lại trong chương trình âm nhạc chủ đề do Nguyễn Đình Toàn và Vũ Thành An phụ trách chính. Click để nghe Lệ Thu hát Tình Khúc Thứ Nhất trước 1975 Dù trước đó đã có nhiều sáng tác, nhưng bàiTình Khúc Thứ Nhấtđánh dấu một cột mốc quan trọng nhất trong sự nghiệp của nhạc sĩ Vũ Thành An, là bài hát đầu tiên được giới thiệu với công chúng, và thành công của bài hát đã trở thành động lực để chàng nhạc sĩ trẻ Vũ Thành An dấn thân sâu hơn vào con đường âm nhạc. Một lần, ông tình cờ đọc được bài thơEm Đến Thăm Anh Đêm 30trong tập thơ của Nguyễn Đình Toàn có câu:Xin chiếc lá vàng làm bằng chứng yêu em.Câu thơ khiến Vũ Thành An nhớ đến kỷ niệm tình yêu của hai người. Đó là chiếc pin cài áo bằng bạc hình chiếc lá mà Vũ Thành An đã tặng cho cô gái trong dịp sinh nhật cô. Ông viết lại trong hồi ký:“Khi đọc tới câu Xin chiếc lá vàng làm bằng chứng yêu em, anh lập tức nhớ ngay đến Em. Hình tượng chiếc lá của chiếc pin cài áo đó chính là bằng chứng tình yêu của anh đối với em. Và anh đã quyết định phổ nhạc bài thơ của anh Toàn.” Em Đến Thăm Anh Đêm 30có phần mở đầu khá nồng ấm, ngọt ngào, vẽ lên bức tranh thơ mộng, tình tự của những người yêu nhau tìm đến nhau trong đêm ba mươi tối đen như mực: Anh đến thăm em đêm ba mươiCòn đêm nào vui bằng đêm ba mươiAnh nói với người phu quét đườngXin chiếc lá vàng làm bằng chứng yêu em Tay anh lạnh để cho tình mình ấmMôi em mềm cho giấc ngủ anh thơmSao giao thừa xanh trong đôi mắt ngoanTrời sắp tết hay lòng mình đang tết Nhưng nửa sau ca khúc lại là những ca sầu bi, đẫm lệ tựa những dự cảm buồn cho mối tình đẹp: Tháng ngày đã trôi quaTình đã phôi pha, người khuất xaChỉ còn chút hương xưaRồi cũng phong ba rụng cùng mùa…. Click để nghe Khánh Ly hát Em Đến Thăm Anh Đêm 30 trước 1975 Những khoảng cách về gia thế, địa vị, tuổi tác và cả học vấn đã khiến cuộc tình hoa mộng của nhạc sĩ bị gia đình cô gái ngăn cấm. Sau nhiều lần cố gắng liên lạc với nhau, khóc cạn nước mắt, họ đành buông tay nhau. Và đây là lý do ca khúc thứ ba của mối tình này đã ra đời, như lời nhạc sĩ nói:“Bài Không Tên Cuối Cùng đã được viết trên quãng đường rất ngắn chưa được một cây số từ trường luật về nhà ở Trần Quý Cáp, đoạn gần ngã tư Lê Văn Duyệt, và đã không sửa lời nào”. Những hờn oán, đớn đau cho cuộc tình vừa vụt mất, nỗi thương nhớ người tình được nhạc sĩ trút xuống lời hát dồn dập và xót xa: Nhớ em nhiều nhưng chẳng nóiNói ra nhiều cũng vậy thôiÔi đớn đau đã nhiều rồiMột lời thêm càng buồn thêm còn hứa gì? Biết bao lần em đã hứaHứa cho nhiều rồi lại quênAnh biết tin ai bây giờ?Ngày còn đây người còn đây cuộc sống nào chờ Nhưng cũng đầy bao dung và cao thượng: Suốt con đường ai dìu lốiHãy yêu nhiều người em tôiXin gửi em một lời chàoMột lời thương một lời yêu lần cuối cùng… Đó là những lời hát quen thuộc trongBài Không Tên Cuối Cùng. Mang tên là “cuối cùng”, nhưng lại là bài không tên đầu tiên được ra đời, với ý nghĩa là từ biệt nỗi đau cuối cùng của cuộc tình sâu sắc kéo dài gần 2 năm. Tuy nhiên, sau này ngồi ngẫm nghĩ lại, nhạc sĩ Vũ Thành An lại cảm thấy áy náy vì những lời trách móc khi xưa của mình dành cho tình cũ ở trong bài hát này. Ông viết:“Em đã từng muốn anh ghi lại kỷ niệm cho cuộc tình chúng mình. Và anh đã viết nhưng anh chưa bao giờ nghĩ rằng Bài Không Tên Cuối Cùng anh đã viết ra trong sự thảng thốt khi em đột ngột bỏ anh đi, sau đó lại được phổ biến rộng rãi như thế! Chắc chắn những lời ca đó đã gây ảnh hưởng đến em. Anh hoàn toàn không muốn như vậy”. Và nhạc sĩ đã cởi bỏ những vướng mắc, sửa chữa những “sai lầm” đó bằng một ca khúc mang tên Bài Không Tên Trở Lại Cuối Cùng vào năm 1991, tức 26 năm sau khi chia tay người yêu: Nhớ rất nhiều câu chuyện đóNgỡ như là vừa hôm quaÔi ước ao có một ngày được gặp emHỏi chuyện em lần cuối cùng Này em hỡi con đường em đi đóCon đường em theo đó đúng đấy em ơiNếu chúng mình có thành đôi lứaChắc gì ta đã thoát ra đời khổ đau? (Bài Không Tên Trở Lại Cuối Cùng) Click để nghe Tuấn Ngọc hát Bài Không Tên Trở Lại Cuối Cùng Năm 1998, trong một lần đến Paris, nhạc sĩ Vũ Thành An có dịp gặp lại người xưa và được cô mời dùng cơm trong nhà hàng của chính cô tại Paris. Cuộc gặp gỡ đã để lại một dấu ấn sâu đậm và những rung động thầm kín trong lòng người nghệ sĩ dẫu hơn 30 năm đã trôi qua. Mối tình mang phong vị tiểu thuyết: Bài Không Tên Số 2 Vũ Thành An từng tâm sự, sở dĩ khi còn trẻ ông bị “tình phụ” nhiều như vậy là bởi số mệnh luôn sắp đặt cho ông gặp gỡ và yêu đương với những cô gái hoặc là hơn tuổi, hoặc là giàu có hoặc con nhà trâm anh thế phiệt. Trong số những mối tình đó, có một mối tình đã khiến ông đi từ bất ngờ này tới bàng hoàng khác và những dự cảm chẳng lành ngay từ lúc mới quen. Sau khi chia tay với “Tình Khúc Thứ Nhất”, nhạc sĩ Vũ Thành An phải mất 2 năm để tìm lại cân bằng trong cuộc sống. Đến đầu năm 1967, Vũ Thành An tình cờ gặp gỡ một cô nữ sinh trẻ trung, xinh đẹp tại nhà của nhà thơ Nguyễn Đình Toàn. Ngay từ lần đầu gặp gỡ, trái tim nghệ sĩ của chàng nhạc sĩ trẻ đã loạn nhịp, và gần như ngay lập tức, nhạc sĩ quyết định sẽ chinh phục trái tim cô. Tuy nhiên, Vũ Thành An đã không khỏi choáng ngợp và nghi ngại khi lần đầu tiên thấy cô lái chiếc xe hơi sang trọng tới đón mình đi chơi. Đó là một chiếc xe hơi hiệu Opel màu xanh thời thượng, vốn rất xa xỉ thời bấy giờ. Bất chấp khoảng cách thân thế, hai người đã có một khoảng thời gian yêu đương nồng thắm, vui vẻ cùng nhau cho đến khi nhạc sĩ ngập ngũ vào trường Thủ Đức vào giữa năm 1967. Trong thời gian huấn luyện, thỉnh thoảng Vũ Thành An vẫn tìm cách xuất trại để gặp gỡ người yêu. Sau khoảng 1 năm nhập ngũ, tháng 5 năm 1968, Vũ Thành An tốt nghiệp. Trong thời gian nghỉ hiếm hoi trước khi tiếp tục đi huấn luyện khóa chuyên biệt tại Vũng Tàu, hai người đã có một buổi tối đi chơi cùng nhau. Cô gái ôm chặt người yêu, quyến luyến không muốn rời và còn bảo nhạc sĩ hãy ở lại với cô, đừng đi trình diện. Nhưng là một người lính, Vũ Thành An không thể trái lệnh cấp trên, đành bỏ lại người yêu và lên đường đi huấn luyện. Sáu tháng sau, khi đang ngồi trong bãi tập ở quân trường Vũng Tàu, nhạc sĩ bất ngờ nhận được lá thư chia tay của cô gái. Ông đau đớn, sụp đổ, bàng hoàng, không hiểu chuyện gì đang xảy ra nhưng cũng không thể làm gì vì đang trong quân ngũ. Cuối tháng 12 năm 1968, nhạc sĩ Vũ Thành An được trở về Sài Gòn và tìm đến nhà cô gái. Nhưng nàng lúc đó đã không còn dành riêng cho nhạc sĩ nữa mà đã trở thành vợ của người khác. Trong sân nhà, vẫn còn ngổn ngang khung cảnh của một buổi tiệc đính hôn vừa tàn, chưa kịp thu dọn. Chàng nhạc sĩ trẻ si tình đứng chếƭ lặng trong sân nhà người yêu, rồi lẳng lặng ra về và cho ra đờiBài Không Tên Số 2: Đời một người con gáiƯớc mơ đã nhiềuTrời cho không được mấyĐến khi lấy chồngChỉ còn mối tình mang theo Click để nghe Thanh Lan hát Bài Không Tên Số 2 trước 1975 Bài Không Tên Số 3 và những dự cảm đớn đau của bóng hồng bạc mệnh Câu chuyện bắt đầu từ năm 1965, khi đó nhạc sĩ Vũ Thành An có quan hệ khá mật thiết với gia đình một người bạn thân. Một lần, Vũ Thành An được gia đình người bạn nhờ thay mặt họ để tham dự một buổi lễ được tổ chức ở trường cô em gái của bạn với tư cách là phụ huynh tại Đà Lạt. Sau khi ra về, người bạn đi cùng Vũ Thành An có nói với ông rằng cô gái nhỏ kia đã có tình cảm đặc biệt với nhạc sĩ. Tuy nhiên, chuyện đó không khiến nhạc sĩ Vũ Thành An để tâm nhiều, bởi ông đang hạnh phúc trong một cuộc tình yêu đương nồng thắm với “Tình Khúc Thứ Nhất”, và cũng chỉ coi cô nữ sinh này như một người em gái. Hai anh em thân thiết tới độ đã cùng viết chung một bài hát mà sau này nhạc sĩ Vũ Thành An đã đặt tên làBài Không Tên Số 3khi phát hành tập nhạc 10 bài không tên vào khoảng năm 1970, với những lời ca hoà quyện, đồng điệu của những mối giao tình tri kỷ như lời tâm sự của nhạc sĩ sau này: “Anh còn nhớ Em đã cùng anh soạn lời cho Bài Không Tên Số 3. Anh đã viết: Yêu nhau cho nhau nụ cườiThương nhau cho nhau cuộc đờiMà đời đâu biết đợiĐể tình nhân kết đôi… Để rồi đánh mất nhauTay buông lơi tình mềmChân không theo tình bềnChẳng giữ được nhau…” Không biết bây giờ có nhạc sĩ nào tìm được bạn gái viết ca từ hay như vậy không? Và họ đã đánh mất nhau thật như trong bài hát. Đó là năm 1967, khi nhạc sĩ Vũ Thành An vừa nhập học tại trường Thủ Đức chưa bao lâu, thì cô gái tìm đến thăm và nói lời từ biệt. Ông viết trong hồi ký: “Mọi sự đã xảy ra đúng như Em viết. Đánh mất nhau! Lần này, Em cùng với người chị họ vào thăm anh để nói “Ngày mai em sẽ đi Tây Đức du học!”. Vậy là Em đã thật sự ra đi! Trước khi đi Em còn nhớ tìm đến thăm anh như vậy, chứng tỏ Em đã yêu anh nhiều lắm. Sau này anh có hỏi thăm những người bạn đang học bên Đức về Em. Họ kể rằng khi nghe bất cứ ai đề cập tới anh, Em không nói gì chỉ khóc và bỏ đi. Ngày ra đi, Em để lại cho anh một lá thư từ giã, trong đó có hai chữ “Bảo trọng”. Anh giữ mãi lá thư đó và còn luôn mang nó trong hành trang nữa. Lá thư của Em là nguồn an ủi cho anh trong những năm tháng lạnh giá.” Có lẽ chỉ đến sau này khi ngồi nghiền ngẫm lại, nhạc sĩ mới thấy xót xa cho tình cảm đơn phương không thể thổ lộ của cô gái. Bởi lúc đó, nhạc sĩ lại cũng đang trong mối quan hệ yêu đương với một cô gái khác, là người đẹp trongBài Không Tên Số 2. Dù tình yêu không được se duyên, nhưng tấm chân tình của cô, nhạc sĩ Vũ Thành An luôn trân trọng. Lá thư cuối cùng cô để lại, ông vẫn gìn giữ mãi đến tận nhiều năm sau. Trong những năm tháng tù đày, bức thư của cô như một liều thuốc tinh thần xoa dịu những đắng cay: “Những lúc trong rừng sâu nước độc ấy, nằm hồi tưởng lại đời mình, anh mới biết chính Em mới là người yêu anh thật, yêu anh nhất trong số những người đã đi qua đời anh. Anh tha thiết muốn gặp lại Em trong những lúc khổ đau đó!” Năm 1985, sau khi ra tù, việc đầu tiên nhạc sĩ làm là tìm đến nhà cô gái những mong tìm lại bóng hình xưa cũ, nhưng nghiệt ngã thay, điều ông nhận được chỉ là tin dữ từ người chị gái. Cô gái đã qua đời một năm trước, trong một tai nạn xe thương tâm tại Đức. Những câu hát củaBài Không Tên Số 3mà hai người đã viết từ thời trẻ bỗng trở lại như những lời tiên tri ám ảnh khôn cùng: Đêm sâu mái tóc em dàiBuông xuôi, xuôi theo dòng đờiMà đời dài như tiếng kinh cầuCòn sầu mang đến cho nhau Click để nghe Lệ Thu hát Bài Không Tên Số 3 trước 1975 Năm 1991, nhạc sĩ Vũ Thành An đến Mỹ, hồi tưởng lại chuyện xưa, ông viết thêm đoạn hát nối tiếp như những lời tạ từ, tri ân dành cho người con gái nhỏ đã mang cả tấm chân tình trinh nguyên dành tặng cho mình: Yêu nhau nuôi mái tóc dàiThương nhau nâng niu hình hàiDù lìa xa ngút ngànTình này vẫn chứa chan (Bài Không Tên Số 3 Tiếp Nối) Mối tình với nữ đồng nghiệp xinh đẹp và Bài Không Tên Số 4 Bài hát này được nhạc sĩ Vũ Thành An viết cho một nữ đồng nghiệp ở đài phát thanh. Câu chuyện được bắt đầu kể từ sau khi mối tình của nhạc sĩ cùng với người tình trong bài hát“Tình Khúc Thứ Nhất”gãy đổ. Thời gian hơn một năm sau đó, nhạc sĩ Vũ Thành An nói rằng ông như bị rơi và hố thẳm, chới với, không còn niềm cảm hứng nào để viết nhạc. Trong khoảng thời gian trống trải đó, ông gặp được người phụ nữ trong“Bài Không Tên Số 4”,một người mà ông chỉ gọi là bạn thân, là mối giao tình thân thiết, chứ không phải là tình yêu sâu đậm. Cô cũng là người phụ trách phần thu âm cho chương trình Nhạc Chủ Đề phát trên đài phát thanh lúc ấy. Ban đầu, Vũ Thành An và cô đồng nghiệp chỉ là những người bạn bình thường trong công việc. Tuy nhiên, khi thân thiết và hiểu nhau hơn, chàng nhạc sĩ trẻ cảm thương cho hoàn cảnh của cô – Một người phụ nữ đã phải chịu nhiều bất hạnh trong một cuộc hôn nhân không hạnh phúc, bị chồng bỏ rơi, phải một mình chèo chống và nuôi dạy 3 cậu con trai. Vì vậy mà trongBài Không Tên Số 4, nhạc sĩ viết: Mai về sau nước mắt có cạnKhi xa đời thương cho đàn conTriệu người quen có mấy người thânKhi lìa trần có mấy người đưa? Người phụ nữ đó được cả nước biết mặt, vì cô còn là một xướng ngôn viên truyền hình xinh đẹp xuất hiện trên màn ảnh nhỏ của hàng triệu gia đình hàng đêm trên chương trình thời sự. Tuy “triệu người quen”, nhưng không ai có thể biết nỗi lòng sâu kín của cô. Đó là ý nghĩa của câu hát bất hủ:Triệu người quen có mấy người thân,khi lìa trần có mấy người đưa? Nhạc sĩ Vũ Thành An có lẽ là người duy nhất lúc đó được kề cận, được lắng nghe nỗi niềm của người phụ nữ này. Trong những khoảnh khắc xúc động, niềm thương cảm trở thành những rung động yêu đương bộc phát như lời tâm sự của nhạc sĩ: “Tuy lúc ấy chúng ta chỉ coi như như bạn, nhưng lắm lúc anh không khỏi bị mê hoặc vì nét quyến rũ của em, nhất là đôi môi nũng nịu lúc nào cũng như muốn khóc. Một lần anh đánh bạo muốn hôn lên đôi môi đó, nhưng em đã nhẹ nhàng lảng tránh. Em càng lánh xa anh lại càng bị em cuốn hút, và có lần anh đã đánh bạo hỏi cưới em làm vợ. Em không từ chối và cũng không nhận lời, chỉ im lặng. Và chúng ta không bao giờ nhắc lại chuyện đó nữa…” Để rồi sau những khoảnh khắc rung động đó, Vũ Thành An viết: “Đếm cho em giây phút mặn nồngGiữ cho em mái tóc bồngLời anh nói sẽ còn mãi đấyChuyện mai sau xin gửi trên tay” Click để nghe Tuấn Ngọc hát Bài Không Tên Số 4 Người vợ “vượng phu ích tử” và Bài Không Tên Số 5 Năm 1969, sau những cuộc tình dở dang, mỏi mệt với những nàng tiểu thư đài các Sài Thành, nhạc sĩ Vũ Thành An đã chọn được cô bạn gái Nguyễn Thị Thoa làm điểm dừng chân cho mình. Đó là cô nữ sinh hiền lành, thuần hậu, có gia cảnh khá đáng thương, mẹ ốm yếu, cha bệnh tật, bản thân cô vừa đi học vừa đi làm để phụ giúp kinh tế gia đình. Ngay khi cô gái gật đầu nhận lời về chung nhà, nhạc sĩ Vũ Thành An đã viếtBài Không Tên Số 5, với những ca từ đầy nâng niu, sẻ chia và những ước vọng cho cuộc đồng hành sắp tới: Hãy đến chia nhau nghèo khóQuên lo tương lai mịt mờHãy cố yêu người mà sốngLâu rồi đời mình cũng qua Lâu rồi đời mình cũng quaXin em đôi tay nuột nàXin em đôi môi thật thàThật thà chịu nhiều xót xa Hãy cố vươn vai mà đứngTô son lên môi lạnh lùngHãy cố yêu người mà sốngLâu rồi đời mình cũng qua Click để nghe Tuấn Ngọc hát Bài Không Tên Số 5 trước 1975 Viết như vậy là bởi khi đó Vũ Thành An cũng mới chỉ là một anh nhạc sĩ trẻ, có vài ba bài hát nổi bật và là một anh quân nhân vừa tốt nghiệp, chưa hề có tiền đồ, sự nghiệp gì. Họ đến với nhau bằng hai bàn trắng, cùng nương tựa và sẻ chia với nhau. Có một điều khá thú vị mà nhạc sĩ Vũ Thành An đã chia sẻ trong hồi ký là mặc dù xuất thân từ gia cảnh khó khăn, nhưng nhiều thầy tử vi đã nói rằng vợ ông có số Vượng Phu Ích Tử. Và quả đúng như vậy, sau khi hai người cưới nhau, con đường công danh sự nghiệp của Vũ Thành An bắt đầu thăng tiến nhanh chóng. Chỉ 4 năm sau đó, khi vừa tròn 30 tuổi, Vũ Thành An đã được thăng chức Trưởng Ty Thông Tin Gia Định (vị trí tương đương với giám đốc Sở ngày nay). Nhưng rồi rất nhanh chóng, gia đình Vũ Thành An phải chịu cảnh “bạo phát bạo tàn”. Do đảm nhiệm nhiều chức vụ lớn trong chính quyền cũ nên Vũ Thành An bị đưa đi cải tạo suốt 10 năm từ năm 1975 – 1985 mới được thả. Năm 1984, trong lúc Vũ Thành An tù tội chưa rõ ngày trở về, người vợ tìm được đường đưa con sang Mỹ định cư. Dù đau đớn, nhạc sĩ quyết định ký đơn ly hôn để giúp vợ hoàn thành thủ tục định cư. Người vợ vừa đi chưa được bao lâu thì năm 1985, Vũ Thành An được ra tù, nhưng mối duyên của họ đã đứt gẫy vì những khoảng cách quá lớn cả về địa lý và tình cảm. Trong hồi ký, nhạc sĩ đã nhắc đến người vợ bằng những lời tri ân và trân trọng: “Anh cảm phục em mấy mươi năm qua đã một mình nuôi dạy con trai chúng ta khôn lớn và nên người.Xin cho em cuối đời được bình yên” Người đàn bà sau cuối và nhạc phẩm Đời Đá Vàng Dù chỉ là một ca khúc ngắn nhưngĐời Đá Vàngcó lẽ là ca khúc thai nghén lâu năm nhất của nhạc sĩ Vũ Thành An. Theo lời kể của ông, 4 câu hát đầu tiên của bản nhạc này đã vang lên trong đầu nhạc sĩ từ năm 1974, khi ông đang đỉnh cao danh vọng ở tuổi 31, nhưng lúc đó bài hát không thể được hoàn thành. Ông chỉ sáng tác đoạn đầu rồi bỏ lửng suốt gần 20 năm. Sau những khúc quanh nghiệt ngã của số phận và những năm tháng bươn chải cực nhọc nơi xứ người, năm 1993, khi đang ngồi trong phòng nhìn ra ngoài trời mưa tuyết ở Hoa Kỳ, nhạc sĩ mới hoàn thành được ca khúc này với những lời ca sâu lắng và thấm thía: Ta lần mò leo mãi không qua được vách sầuTa tìm một tiếng yêu thấy toàn là sầu đauƯớc vọng ngày thơ ấu chưa xin được chút nàoSuốt đời còn ước ao khát vọng còn cấu cào Ôi thôi đời ta phung phí trong cơn buồn phiềnTa xin tháng ngày rồi bình yênÔ hay tại sao ta sống chốn nàyQuay cuồng mãi hoài có gì vui Có một lần mất mát mới thương người đơn độcCó oằn mình đớn đau mới hiểu được tình yêuQua dầm dề mưa tuyết mới vui ngày nắng vềCó một đời khóc than mới hiểu đời đá vàng Click để nghe Tuấn Ngọc hát Đời Đá Vàng Nếu ởBài Không Tên Số 5,nhạc sĩ chia sẻ những ước vọng, mong cầu về sự vun vén cho tương lai của đôi vợ chồng trẻ còn tay trắng, thì ở nhạc phẩmĐời Đá Vànglại thấp thoáng hình ảnh của cuộc hôn nhân thứ 2 của nhạc sĩ. Bởi khi đến với cuộc hôn nhân này, cả Vũ Thành An và vợ đều đã trải qua những năm tháng mất mát, đớn đau, khóc than dài đằng đẵng. Ca khúc giống như những tiếng nói đồng cảm, sẻ chia cùng nhau của đôi vợ chồng đã đi qua nhiều giông bão, động viên nhau trân trọng, giữ gìn và đón nhận niềm hạnh phúc hiện tại. Bởi hơn ai hết, họ đều đã hiểu rằng, cuộc đời bao giờ cũng có Đá có Vàng, có buồn tủi có hạnh phúc, có đau đớn có viên mãn. Vậy nên, đừng“phung phí”đời mình “trong cơn buồn phiền, đừng“quay cuồng mãi hoài”bởi“có gì vui” đâu?Và có lẽ chính vì thấu hiểu cho nhau, thương cho hoàn cảnh đơn độc, hiểu được sâu sắc hai chữ “tình yêu” mà cuộc hôn nhân thứ hai này của nhạc sĩ Vũ Thành An vẫn bền chặt, gắn kết sau 35 năm gắn bó, kề cận. Ca khúcĐời Đá Vàngcũng nằm trong loạt bài không tên, được đánh số thứ tự 37. Cái tênĐời Đá Vàngđược nhạc sĩ Vũ Thành An giải thích: Đá nghĩa là sự buồn tủi, nỗi đau khổ, còn Vàng là niềm hân hoan hạnh phúc.Đời Đá Vàngcó nghĩa là cuộc sống của bất kỳ ai cũng luôn tồn tại song song nỗi khổ đau và niềm hạnh phúc. Vì vậy ai cũng nên mở lòng để đón nhận những yêu thương hạnh phúc lúc nào cũng ở cạnh bên mà có thể chúng ta không nhận thấy, từ đó có thể vơi đi được những nỗi khổ đau của một kiếp người. Trong một lần trả lời phỏng vấn vào năm 2019, khi được hỏi về mối tình đáng nhớ nhất trong đời mình, nhạc sĩ Vũ Thành An đã không đắn đo suy nghĩ mà trả lời ngay rằng: “Là mối tình mới nhất cũng là người bây giờ tôi đặt hết tất cả tình thương thực sự là vợ tôi. Khi tôi về Việt Nam, phải xa cô ấy một số ngày để đi lo công việc, không đi thì không được, nhưng đi thì trong lòng thấy thương cô ấy. Cô ấy năm nay bảy mấy tuổi rồi, bệnh. Tôi thương lắm! Nếu ở nhà, tôi đóng vai chính lo cho cô ấy. Tôi đi thế này, có các con, các bạn, mỗi ngày thay phiên nhau lo cho cô ấy. Tôi thường ngồi bên cạnh cô ấy đánh đàn, ra bài bài nào mới cô ấy nghe đầu tiên để cô ấy phê bình. Cô ấy nói được thì tôi giữ, chê thì xem lại. Cô ấy là người khắt khe khi nhận xét về âm nhạc cho tôi. Cô ấy chỉ là người làm công việc bình thường thôi, nghe nhạc là bằng trái tim.” Và“mối tình mới nhất”của nhạc sĩ không ai khác chính là bà Nguyễn Thị Vân. Khi gặp nhau vào năm 1985, nhạc sĩ Vũ Thành An vừa ra tù, còn bà Vân thì đang goá bụa một mình bươn chải nuôi dạy 2 người con sau khi người chồng đầu tử trận vào năm 1972. Hai người cưới nhau năm 1986, rồi cùng di cư đến Mỹ 5 năm sau đó và ở Mỹ cho tới nay cùng 2 người con riêng của bà Vân. Niệm Quân (nhacxua.vn) biên soạn Ngày 22/8/2024, khi ở tuổi 61, Trường Vũ - ca sĩ nổi tiếng với các ca khúc "Thân phận nghèo",... Giai điệu Bolero, với xuất xứ từ các thể loại nhạc như Rumba, Habanera, Valse và Tango, đã du nhập... Việc tặng bông trong các buổi đờn ca tài tử đã trở nên phổ biến trong những thập kỷ gần... Trong bài hát "Chiều Trên Phá Tam Giang" của nhạc sĩ Trần Thiện Thanh có câu: "Giờ này Thương Xá... Trong những thập niên 1950, 1960 và 1970, hình ảnh những chiếc taxi hai màu xanh - trắng (hoặc vàng... Những ai từng học ở trường Đại học Văn Khoa xưa, nay là trường Đại học Khoa học Xã hội... © 2020NhacXua.VN- Nhạc Xưa Thời Báo.
Hầu như tất cả những người yêu nhạc đều biết đến ca khúc đã ra đời từ 80 năm trước mang tênCô Láng Giềngcủa nhạc sĩ Hoàng Quý, một tuyệt phẩm tình ca lãng mạn viết cho cuộc tình thật sự của người nhạc sĩ tài hoa bạc mệnh này. Đầu thập niên 1940, ca sĩ Hoàng Oanh (không phải là ca sĩ nhạc vàng sau này) là người đẹp nức tiếng ở Hải Phòng, khiến bao chàng văn nhân, thi sĩ, nhạc sĩ điêu đứng. Trong số những người chết mê chết mệt Hoàng Oanh có 3 người bạn thân là Văn Cao, Hoàng Quý và Kim Tiêu. Trong khi hai người bạn Kim Tiêu và Hoàng Quý dạn dĩ hơn, tỏ rõ tình cảm với người đẹp thì chàng nhạc sĩ Văn Cao nhút nhát lại chỉ dám ngắm nhìn Hoàng Oanh từ xa và dành tặng riêng nàng những câu hát tuyệt đẹp trong ca khúc Bến Xuân, sáng tác năm 1942: “Nhà tôi bên chiếc cầu soi nướcEm đến tôi một lầnBao lũ chim rừng họp đàn trên khắp bến xuân Mắt em như dáng thuyền soi nướcTà áo em rung theo gió nhẹ thẹn thùng ngoài bến xuân” Nhạc sĩ Văn Cao từng tâm sự về hoàn cảnh ra đời của ca khúc Bến Xuân như sau:“Ngày xưa tôi có thầm yêu một người con gái mà không dám nói ra. Nhưng người ấy hiểu lòng tôi và đến với tôi. Vì thế nên mới có câu hát “Em đến tôi một lần” và có bài hát này”. Đó là lần mà người đẹp Hoàng Oanh đột nhiên tới nhà tìm Văn Cao mà không hề báo trước, dù choáng váng trước tấm chân tình của cô tiểu thư cùng chuyến viếng thăm đột ngột, nhưng Văn Cao vẫn không thể mở lời yêu phần vì nhút nhát, phần vì gia thế quá chênh lệnh, nhạc sĩ Văn Cao đồng thời lại bị kẹt giữa hai người bạn Hoàng Quý và Kim Tiêu đều đã tỏ rõ tình cảm với Hoàng Oanh từ lâu. Sau Văn Cao, ca sĩ Kim Tiêu cũng từng đưa cha mẹ đến xin cưới Hoàng Oanh nhưng không thành bởi nhà gái thách cưới quá cao khiến nhà trai không đáp ứng được. Về phần nhạc sĩ Hoàng Quý, ca khúcCô Láng Giềngđược Hoàng Quý viết vào khoảng năm 1943, khi rời xa Hoàng Oanh đến Sơn Tây làm thư ký tại một trang trại bò của người họ hàng. Sau 6 tháng xa cách, không thể chịu nổi sự nhớ nhung dày vò, Hoàng Quý bỏ việc, trở lại Hải Phòng. Nhạc sĩ Tô Vũ từng hồi nhớ về anh trai mình như sau: “Anh Hoàng Quý có vóc dáng dong dỏng cao, rất khôi ngô. Xung quanh anh Hoàng Quý luôn có rất nhiều bóng hồng, nhưng anh Hoàng Quý chỉ say đắm mỗi cô Hoàng Oanh! Mọi người trong gia đình tôi đều ra sức vun đắp cho họ!”. Chính nhờ sự vun đắp này mà ngay khi trở về Hải Phòng, Hoàng Quý đã đến nhà hỏi cưới Hoàng Oanh và nhận được sự đồng thuận của cả hai gia đình. Có thông tin nói rằng đám cưới đã diễn ra, theo lời kể lại của nhạc sĩ Tô Vũ (Hoàng Phú), tuy nhiên thực sự thì không có đám cưới nào diễn ra, vì nhạc sĩ Hoàng Quý đột ngột lâm bệnh hiểm nghèo và ra đi khi chỉ mới 26 tuổi (năm 1946). Có một điều nhầm lẫn, đó là sau này khi ngheCô Láng Giềng, người ta cứ tưởng là tác giả đã bị phụ tình, vì lời 2 của bài hát có kết thúc rất buồn, đó là “cô láng giềng” lên xe hoa cùng người khác. Tuy nhiên, thực ra nhạc sĩ Hoàng Quý chỉ sáng tác lời 1, kết thúc trong niềm lạc quan yêu đời ở thời điểm người bước chân về đầu ngõ để gặp lại người yêu: Cô láng giềng ơi!Nay bóng hoa bên thềm đã thắm rồiChân bước vui bên bờ đường quêEm có hay chăng giờ tôi về. Click để nghe Sĩ Phú hát Cô Láng Giềng trước 197 Sau khi sáng tác xong, nhạc sĩ Hoàng Quý đưa em trai của mình là nhạc sĩ Hoàng Phú (Tô Vũ) xem. Nhạc sĩ Tô Vũ rất yêu thích với bản nhạc mới của anh trai, đồng thời thấy rằng kết thúc bài hát bị lưng chừng nên đã đề nghị anh cho viết thêm lời 2. Vì vậy, ca khúc Cô Láng Giềng chỉ có phần lời 1 là có nguyên mẫu ngoài đời, còn phần lời 2 là hoàn toàn hư cấu, theo như lời chia sẻ của nhạc sĩ Tô Vũ sau này: “Với Cô Láng Giềng, anh tôi chỉ sáng tác lời 1. Đó là những vần thơ đầy lạc quan, phấn khởi khi chia tay người yêu và hy vọng một ngày trở về gặp nhau trong vui mừng. Còn lời 2 là do tôi sáng tác thêm, đó là cảnh chàng trở về, ngày có một đám cưới làng quê tưng bừng rộn rã của chính người yêu, và chàng buồn tình lặng lẽ ra đi… Thật ra lời 2 này không phải là tâm tư của Hoàng Quý mà do tôi hư cấu và Hoàng Quý đã đồng ý, xem như là một tác phẩm nghệ thuật chứ không phải là sự miêu tả một mối tình có thật, vì thực tế Hoàng Quý không có một bi kịch về tình yêu như nội dung của lời 2” Click để nghe danh ca Anh Ngọc hát Cô Láng Giềng trong ban Tiếng Tơ Đồng Xin hãy nghe phần lời 1 của ca khúc do nhạc sĩ Hoàng Quý viết: Hôm nay trời xuân bao tươi thắmDừng gót phiêu linh về thăm nhàChân bước trên đường đầy hoa đào rơiTôi đã hình dung nét ai đang cười Tôi mơ trời xuân bao tươi thắmĐôi mắt trong đen màu hạt huyềnLàn tóc mây chiều cùng gió ngàn dâng sóngXao xuyến nỗi niềm yêu… Cô láng giềng ơi!Không biết cô còn nhớ đến tôi.Giây phút êm đềm ngày xưa kia khi còn ngây thơ. Cô láng giềng ơi!Tuy cách xa phương trờitôi không hề quên bóng ai bên bờ đường quêĐôi mắt đăm đăm chờ tôi về. Năm xưa khi tôi bước chân ra đi.Đôi ta cùng đứng bên hàng tường Vi.Em nói rằng em sẽ chờ đợi tôi.Đừng nói đến phân ly. Cô láng giềng ơi!Nay bóng hoa bên thềm đã thắm rồi.Chân bước vui bên bờ đường quê.Em có hay chăng giờ tôi về… Click để nghe Vũ Khanh hát Và phần lời 2 do nhạc sĩ Tô Vũ viết thêm: Trước ngõ vào thôn vang tiếng pháoChân bước phân vân lòng ngập ngừngTai lắng nghe tiếng người nói cười xôn xaoTôi biết người ta đón em tưng bừng Tan mơ trời xuân đôi môi thắmĐôi mắt nhung đen màu hạt huyềnLàn tóc mây chiều cùng gió ngàn dâng sóngTan vỡ cuộc tình duyên Cô láng giềng ơi!Thôi thế không còn nhớ đến tôiĐến phút êm đềm ngày xưa kia khi còn ngây thơ Cô láng giềng ơi!Tuy cách xa phương trờiTôi không hề quên bóng ai bên bờ đường quêĐôi mắt đăm đăm tìm phương về Đành lòng nay tôi bước chân ra điGiơ tay buồn hái bông hồng tường viGhi chút tình em nói chờ đợi tôiĐừng nói tới phân ly Cô láng giềng ơi!Nay mối duyên thơ đành đã lỡ rồiChân bước xa xa dần miền quêAi biết cho bao giờ tôi về Qua hai phần lời này, có thể thấy ở phần lời 2 nhạc sĩ Tô Vũ giữ nguyên phần giai điệu và cấu trúc bài hát và thêm vào kết thúc buồn cho cuộc tình, làm cho suốt nhiều năm “cô láng giềng” – cũng là người vợ của nhạc sĩ Hoàng Quý, bị tiếng oan là phụ bạc, không thể giãi bày. Bài: Niệm Quân (nhacxua.vn) Nhạc sĩ Hoàng Quý là một trong những gương mặt tiên phong của tân nhạc Việt Nam. Ông là tác... © 2020NhacXua.VN- Nhạc Xưa Thời Báo.
Một mùa Giáng Sinh nữa lại đến, nhiều người – đặc biệt là giáo dân – đều quen thuộc với nhạc phẩm Hang Bêlem của nhạc sĩ Hải Linh. Tuy nhiên sẽ có ít người biết về người nhạc sĩ sáng tác bài hát này. Nhạc sư Hải Linh, Tên thật là Trần Văn Linh, tên thánh là Phanxicô, sinh năm 1920 tại làng Ứng Luật, phủ Kim Sơn, tỉnh Ninh Bình, địa phận Phát Diệm. Năm 20 tuổi, ông vào học tại trường Thầy Giảng (Bùi Chu) và sau đó được giữ lại để dạy Pháp văn và âm nhạc tại trường. Đây là thời gian ông bắt đầu sáng tác một số bài hát đạo cũng như đời. Nhắc tới Hải Linh không thể không nhắc tới nhạc phẩm“Hang Bêlem”, sáng tác cho mùa Giáng sinh 1945. Chính tác giả đã điều khiển ca đoàn nhà thờ chánh tòa Phát Diệm hát lần đầu tiên trong thánh lễ đêm Giáng sinh năm ấy. Cha Giám đốc Đại chủng viện là LM Phạm Ngọc Chi đã khen ngợi, và từ đó lưu tâm khuyến khích nhạc sĩ Hải Linh học hỏi và sáng tác thêm. Sau này, khi làm Giám mục địa phận, chính Ngài đã gửi nhạc sĩ đi du học về âm nhạc ở nước ngoài vào năm 1950. Lúc đầu được gửi đi Roma, nhưng 5 tháng sau đổi qua Pháp. Từ năm 1951 học nhạc tại Viện Giáo Nhạc tại Paris, đồng thời học sáng tác tại Trường Nhạc César Franck. Từ năm 1968 đến 1970, ông trở lại Paris lần thứ hai. Nơi đây ông hoàn tất chương trình nghiên cứu sau hai năm học tập. Nhạc sĩ Hải Linh luôn chủ tâm nghiên cứu việc có thể đưa nhạc ngữ dân tộc cổ truyền từ bậc đơn điệu lên bậc đa âm đa điệu một cách trau chuốt. Ông tìm học thêm hoặc trao đổi thêm với một số giáo sư nổi tiếng khác về ngũ âm cũng như về điều khiển. Các tác phẩm trong thời kỳ du học tại Paris đã nói lên việc ông thao thức tìm một nhạc ngữ phù hợp với ngôn ngữ đa thanh của dân tộc. Nhận xét về tài năng nhạc học dân tộc này, Giáo sư Trần Văn Khê kể lại những kỷ niệm mà ông có với nhạc sư Hải Linh khi gặp nhau tại Pháp, ông kể: Lúc đó là lúc ông Ngô Duy Linh cũng đang học ở Sorbon với tôi lối chừng 1970, Hải Linh có đến gặp tôi để mà hỏi thăm về âm nhạc dân tộc. Kỳ đó tôi có nói những cái hay trong nhạc lễ tại miền Nam Việt Nam thì Hải Linh có ghi âm lại để nghiên cứu. Hải Linh đã học nhiều điều trong dân ca và đem ra áp dụng trong nhạc công giáo tức là thánh ca rất thành công vì có được màu sắc dân tộc. Ca khúc nhạc đạoHang Bê Lemlà sáng tác đầu tay của nhạc sĩ Hải Linh khi được 25 tuổi, có thể xem là ca khúc quen thuộc nhất của bất cứ người công giáo nào mỗi khi lễ Giáng Sinh tới gần. Lời nhạc của ca khúcHang Bê Lemrất gần gũi và đậm nét dân dã của ca khúc đã nằm trong trí nhớ của hàng triệu giáo dân ngay từ lúc họ bắt đầu cảm nhận được sự giáng trần của Thiên Chúa. Lời hát êm ái mà chân thật như một trang cổ tích kể lại đêm giáng trần của một em bé mà khi sinh ra, sự chí thánh đã làm khung cảnh lạnh lẽo chung quanh trở nên ấm áp vì tình thương. Nhạc sĩ Hải Linh đã đem tâm tình của một con chiên để ngợi ca Thiên chúa hơn là viết thánh ca từ tâm thức phụng vụ. Giai điệu chân thành, lời ca hoà ái là nguồn cảm hứng cho biết bao thế hệ các ca đoàn khắp nước khi trình diễn bài hát này. Ca khúcHang Bêlemtôn vinh niềm tin vĩnh cửu, tình thương lấp lánh trần gian giữa khung cảnh lạnh lẽo của một đêm đông xa tít tắp trong kinh thánh đã trở thành kỷ niệm cho hàng ngàn nhà thờ trong và ngoài nước. Trong một lần phỏng vấn, nhạc sĩ Hải Linh cho biết câu chuyện ra đời của bài hát Hang Bê Lem vào Mùa Giáng sinh năm 1945. Lúc ông đi ngang tòa soạn báo “Đường Sống” ở Nam Định, Hải Linh được ông Minh Châu – chủ nhiệm tờ báo – thách đố việc sáng tác nhanh một ca khúc về chủ đề Giáng Sinh để đăng báo. Ông nhận lời và hẹn 3 ngày sau trở lại. Đến hẹn, nhạc sĩ Hải Linh đưa bản nhạc“Hang Bêlem”tới tòa soạn và tập hát sơ qua cho một số nhân viên trong tòa soạn. Khi hát lên, mọi người ở đó rất yêu thích quá nên ông Minh Châu thương lượng rằng, ông sẽ chịu chi phí để lên Hà Nội thuê người khắc nhạc vào bản gỗ để in vào 2000 bản báo Đường Sống sắp tới, sau đó, ông sẽ cho Hải Linh lại bản gỗ của bản nhạc. Hải Linh đồng ý, nên sau đó phần tên tác giả của bài hát này thường được viết kép là: Hải Linh – Minh Châu. Lúc ấy, bài hát cũng được in riêng ra 500 bản để bán với giá khoảng 3 hào. Hải Linh gửi lên Hà Nội 10 bản. Một số nhà thờ tại đây sử dụng, nhiều người thấy hay nhưng không tìm đâu ra bản nhạc. Một linh mục tên là Kim Định đã mua một bản danh dự với giá 100 đồng. Nhạc sĩ Hải Linh cũng đem theo một bản nhạc về Phát Diệm. Thánh lễ vọng đêm Giáng sinh, Hải Linh điều khiển Hội Ca Vịnh Nhà Thờ Chính tòa Phát Diệm hợp xướng bản Hang Bêlem này. Trong lần trả lời phỏng vấn này nhạc sư Hải Linh chia sẻ: “Tôi phải thú nhận rằng tôi không có sáng tác gì cả vì chỉ có một Đấng Tạo Hóa mới thực sự sáng tác mà thôi. Còn tôi cũng như bao nhiêu người khác thì không dám nói là mình sáng tác. Tôi chỉ có “sàng tạc” được một đôi bài. Sàng là sàng qua lọc lại; tạc là dựa vào một mô thức đa có sẵn để chế biến… như người tạc tượng vậy. Viết nhạc cũng cực như lao động chân tay vậy vì phải cưu mang, phải tính toán, rồi còn phải biết lý tưởng hóa những cảm nghĩ, tình cảm… Mỗi bài phải có một sức sống riêng. Tất cả những bài tôi viết nằm trong hai chủ đề là : Tôn Vinh Thiên Chúa, và Tán Tụng Quê Hương Việt Nam. Tôi phải cảm tạ Thiên Chúa suốt ngày, suốt đời tôi, vì Ngài đã cho tôi biết được một thứ ngôn ngữ tế vi và phổ quát của nhân loại. Tôi cũng phải luôn luôn tán tụng Quê Hương vì đã dưỡng dục tôi” Ngày 6-1-1988 Nhạc sư Hải Linh từ trần vì nhồi máu cơ tim tại bệnh viện Fountain Valley, California. Ông ra đi để lại một sự nghiệp đồ sộ về nhạc hợp xướng và nhiều thánh ca giá trị, nhưng trên hết, giáo dân không thể quên ca khúc đã đi vào tâm tưởng của họ mỗi mùa Giáng Sinh về, ca khúcHang Bêlembất hủ… Click để nghe bài Hang Bê Lem Đêm đông lạnh lẽo chúa sinh ra đờiChúa sinh ra đời nằm trong hang đá nơi máng lừa.Trong hang Bêlem ánh sáng tỏa lang tưng bừngNghe trên không trung tiếng hát thiên thần vang lừng Đàn hát réo rắt tiếng hát, xướng ca dư âm vang xa.Đây Chúa thiên tòa giáng sinh vì ta.Người hỡi hãy kịp bước tới, đến xem nơi hang Bê lemÔi Chúa giáng sinh khó khăn thấp hèn. Nửa đêm mừng Chúa giáng sinh ra chốn nhân trầnNgười đem ân phúc xuống cho muôn dân lầm thanNơi hang Bêlem thiên thần xướng caThiên Chúa vinh danh chúng dân an hòa Ngày nay Thiên Chúa giáng sinh ra chốn gian trầnNgười đem ân phúc xuống cho muôn dân lầm thanNơi hang Bê lem tiếng lừa thở hơiTan giá đêm đông ấm thân con người. 200 năm qua, cứ vào mỗi đêm Giáng sinh, giai điệu bài thánh ca kinh điển Silent Night - vốn... Chiều chưa đi màn đêm rơi xuống Đâu đấy buông lững lờ tiếng chuông Đó là 2 câu mở đầu... Một mùa Noel nữa lại về, những giai điệu du dương thiết tha về tình yêu trong đêm Giáng Sinh... Có một điều đặc biệt, khác biệt của nhạc mùa Noel của Việt Nam so với thế giới. Trong khi... Hằng năm cứ mỗi dịp gần Noel, vào độ cuối đông tiết trời se lạnh, dường như đã trở thành... © 2020NhacXua.VN- Nhạc Xưa Thời Báo.
Sáng tác vào những năm đầu sự nghiệp của Lê Cát Trọng Lý, ca khúc là tiếng lòng thổn thức của một người trẻ đứng trước ngưỡng cửa trưởng thành với bao bấp bênh và hoang mang. Tác phẩm không có một cốt truyện cụ thể, mà là một chuỗi những dòng suy tưởng, cảm xúc "chênh vênh" giữa dòng đời trôi chảy. Giai điệu Acoustic mộc mạc kết hợp giọng hát trong trẻo, tự sự của Lý đã chạm đến trái tim của hàng triệu bạn trẻ, trở thành một người bạn đồng hành xoa dịu những tâm hồn đang lạc lối.
Bài viết sau đây của một người Mỹ mang 2 dòng máu Việt và Thụy Điển, từng hát và và phát hành CD nhạc Việt với nghệ danh là Thiên Phú. Anh từng thu đĩa chung với các ca sĩ nổi tiếng như Anh Tú, Thái Thảo, Julie vào năm 1997, có thể nghe lại giọng hát của Thiên Phú ở bên dưới. (Click để nghe Thiên Phú hát song ngữ Pháp – Việt những ca khúc nhạc Pháp) Theo lời kể của Thiên Phú, thì ca sĩ Ngọc Lan đã từng xem anh như người em trai bé nhỏ, khi đó anh mới 16 tuổi. Trong bài viết cảm động này, Thiên Phú kể về những kỷ niệm với ca sĩ Ngọc Lan vào năm 1989, thời gian mà Ngọc Lan đã bắt đầu được yêu thích trong làng nhạc hải ngoại. Bài viết đăng trên trang web ilovengoclan.com vào năm 2004, nhân kỷ niệm 3 năm ngày mất của cố ca sĩ bạc mệnh. Tôi muốn kể cho các bạn nghe câu chuyện về ca sĩ Ngọc Lan, người mà tôi có may mắn được quen biết, từng thân thiết, là người mà tôi thương mến và thương tiếc vô cùng. Tôi viết bằng tiếng Anh, vì tiếng Anh là sinh ngữ chính của tôi và viết tiếng Anh cũng giúp tôi tâm sự dễ hơn là viết bằng tiếng Việt. Trước hết xin phép tự giới thiệu với các bạn, tôi tên là Thiên Phú. Tôi từng tham gia những hoạt động văn nghệ của cộng đồng người Việt tại Hoa Kỳ. Những năm đầu thập niên 1990, tôi đã thử đi vào con đường ca hát, thu một vài CD và trình diễn văn nghệ trên nước Mỹ và tại một vài nước khác. Kết quả cũng tàm tạm nhưng không mấy thành công, nên sau một vài năm theo nghiệp ca hát tôi đã quyết định bỏ nghề và trở lại với việc học. Và hiện nay tôi đang học đại học. Câu chuyện về chị Ngọc Lan mà tôi kể sau đây khởi đầu khoảng năm 1989, khi tôi 16 tuổi. Lúc đó tôi đang học tại một trường trung học Hoa Kỳ, bạn bè tôi khi đó đa số là người Mỹ thành ra tôi rất ít có dịp nói tiếng Việt. Tôi học sinh ngữ Pháp và rất thích nhạc Pháp, do đó tôi bắt đầu nghe chị Ngọc Lan hát nhạc Pháp. Thoạt đầu, tôi nghe những bản nhạc Pháp mà chị Ngọc Lan hát song ngữ vừa tiếng Việt vừa tiếng Pháp, và rất thích những bài như “La Vie En Rose”, “Une Histoire D’amour”, “Quelque Chose Dans Mon Coeur”. Tôi thường nghe đĩa gốc do các ca sĩ Pháp hát rồi so sánh với lối trình bày của chị Ngọc Lan và cảm thấy mình gần gũi với lối hát của chị nhiều hơn. Lúc này, tôi cũng bắt đầu sưu tầm các băng nhạc trẻ do các ca sĩ khác trình bày song ngữ Việt – Pháp như Julie, Kiều Nga, Elvis Phương, Minh Xuân,… Rồi từ đó, tôi chú ý nhiều hơn tới nhạc Việt Nam. Tôi phải thú nhận rằng, chính nhờ chị Ngọc Lan và các ca sĩ này tôi đã hiểu hơn và cảm thấy hãnh diện hơn về văn hoá Việt Nam. Tôi gặp chị Ngọc Lan lần đầu tiên vào mùa Xuân năm 1989. Đó là một buổi tối ngày thứ hai. Tôi nhớ khi đó tôi vừa làm xong bài tập thì mẹ tôi cũng vừa đi làm về tới. Mẹ cằn nhằn về mái tóc dài của tôi và nhất quyết sẽ đưa tôi đến salon tóc để xử lý. Bà gọi điện thoại cho Perry Zeid, người thường làm tóc cho gia đình tôi, có tiệm tại Santa Ana, để hẹn giờ. Perry không chỉ là người thợ cắt tóc vui vẻ, thân thiện được cả gia đình tôi yêu mến, anh còn là người bạn rất thân thiết của tôi. Vì vậy, anh hiển nhiên biết tôi rất ái mộ ca sĩ Ngọc Lan. Dù sắp tới giờ đóng cửa tiệm, Perry vẫn nhiệt tình sắp xếp cho tôi một khung giờ hẹn cắt tóc. Anh còn cẩn thận dặn dò tôi đến đúng giờ và nói sẽ có điều bất ngờ thú vị dành cho tôi. Điều bất ngờ đó chính là chị Ngọc Lan.Bình thường, khi chị Ngọc Lan quay video ca nhạc, Perry chính là người trang điểm cho chị. Nhưng lần đó, chị Ngọc Lan dự định làm một video nhạc có cảnh nhảy múa vui tươi dựa theo bản nhạc Pháp “365 Dimanches” nên chị cần một vài vũ công. Do Perry cũng có khiếu nhảy múa nên anh được sắp xếp nhảy cùng với hai nữ vũ công khác là Diễm Thinh và Yến Trang. Hai cô vũ công này thường xuất hiện trên các bìa băng nhạc và tạp chí Việt Nam. Và tối đó, chị Ngọc Lan cùng hai nữ vũ công hẹn gặp Perry ngay tại tiệm của anh. Khi tôi tới nơi, khách trong tiệm của Perry đã về hết. Anh bắt đầu hớt tóc cho tôi sau khi đóng cửa tiệm, đồng thời bật mí chị Ngọc Lan đang trên đường tới tiệm và nếu muốn tôi có thể ở lại chờ gặp chị. Tôi vô cùng háo hức muốn gặp chị Ngọc Lan nhưng vẫn ngờ vực không biết Perry có đùa cợt tôi hay không. Bởi Perry biết rõ tôi là fan hâm mộ của chị Ngọc Lan, anh biết tôi có rất nhiều băng nhạc của chị và việc được gặp chị khiến tôi phấn khích đến chừng nào. Trong khi tôi vẫn còn bán tín bán nghi Perry chỉ đùa giỡn với tôi để giữ tôi ở lại trò chuyện với anh ta cho vui thì chỉ 15 phút sau đó, chị Ngọc Lan xuất hiện. Khi vừa thấy chị Ngọc Lan bước chân vào tiệm, tôi bất chợt rùng mình. Tôi cố gắng trấn tĩnh để nhìn thật kỹ xem người vừa tới có đúng nữ ca sĩ thần tượng mà tôi thường thấy trên tivi hay không. Sau màn giới thiệu của Perry, chị Ngọc Lan nói “hi” rồi hỏi tôi có biết nói tiếng Việt không. (Tôi là người Việt lai Thuỵ Điển nên nhìn bề ngoài tôi có nhiều nét giống người Âu hơn người Á.) Dĩ nhiên là tôi nói có và ngại ngùng bày tỏ vài câu nói rằng tôi rất ái mộ chị. Chị Ngọc Lan mỉm cười thân thiện và cảm ơn tôi. Tôi bèn mạnh dạn hỏi chị liệu có thể cho phép tôi ở lại tiệm để coi chị và các vũ công tập dượt không. Chị Ngọc Lan đồng ý ngay lập tức nhưng với điều kiện tôi phải tham gia vào cảnh nhảy múa trong video. Tôi trả lời rằng tôi chưa nhảy múa bao giờ nhưng chị Ngọc Lan nhất quyết nài ép tôi tham gia vào video của chị bởi theo chị màn nhảy khá dễ và tướng mạo bảnh bao của tôi lại rất phù hợp. Dù không biết thực tế sẽ ra sao nhưng nghe chị Ngọc Lan nói tôi rất háo hức muốn tham gia. Chỉ có điều tôi cần phải xin phép mẹ và chị Ngọc Lan hứa sẽ lo chuyện đó. Khi mẹ tôi tới đón, chị Ngọc Lan chủ động đi tới chỗ mẹ tôi để nói chuyện với bà. Sự duyên dáng và lịch thiệp của chị gần như ngay lập tức đã thuyết phục được mẹ tôi. Những tháng sau đó, cứ một tuần bốn đêm, chúng tôi miệt mài tập dượt vũ điệu cùng nhau. Chỉ những ngày cuối tuần khi chị Ngọc Lan bận đi trình diễn ở các nơi thì chúng tôi mới nghỉ tập. Công việc tập luyện rất cực nhọc. Mỗi tối, sau khi Perry đóng cửa tiệm, những chiếc ghế được dẹp gọn sang một góc, biến tiệm tóc của Pery thành sàn tập nhảy và chúng tôi ở đó tập luyện cho tới tận khuya, đến khi ai nấy đều mệt phờ mới nghỉ. Chính lúc này, tôi nhận ra chị Ngọc Lan là một người rất cầu toàn trong công việc. Ai nhảy sai nhịp là chị thấy liền. Mỗi lần phát hiện lỗi sai, chị Ngọc Lan không hề tỏ vẻ khó chịu hay cau gắt mà luôn nói năng nhỏ nhẹ, điềm tĩnh chỉ ra lỗi sai để mọi người cùng tập luyện. Thời gian đó, tôi khá thân thiết và gần gũi với chị. Chúng tôi cùng nhau đi lùng phục trang biểu diễn khắp các tiệm. Người lái xe dĩ nhiên là chị vì tôi mới chỉ 16 tuổi, chưa có bằng lái xe. Việc tìm kiếm phục trang rất khó khăn.Ban đầu, chúng tôi tìm tới các tiệm quần áo Việt Nam nhưng đa phần đều rất ít trang phục để lựa chọn. Và những người bán hàng thay vì coi chị như những khách hàng khác lại có vẻ ngại ngùng trước sự hiện diện của chị, một nữ ca sĩ nổi tiếng. Thậm chí, một vài người còn hỏi tôi có phải là em trai chị không. Nghe câu hỏi chị Ngọc Lan chỉ mỉm cười, còn tôi thì giải thích cho họ rằng, sao tôi có thể là em của chị được vì tôi lai da trắng trong khi chị Ngọc Lan là người Việt hoàn toàn. Chị Ngọc Lan sau đó vui vẻ dặn tôi rằng nếu lần sau có ai hỏi như vậy thì cứ nhận đại là em chị vì chị rất thích việc có một cậu em đẹp trai như tôi.Sau vài tuần lễ tìm kiếm, cuối cùng chúng tôi cũng tìm được phục trang vừa ý tại một tiệm quần áo nằm trong con ngõ nhỏ của thành phố Los Angeles. Việc cùng nhau chuẩn bị mọi thứ để quay video giúp tình cảm giữa tôi và chị nảy nở thân thiết hơn rất nhiều, nói đúng hơn đó là tình cảm giữa một người chị và một cậu em trai. Có lần, tôi đến nhà chị để thử quần áo, chị Ngọc Lan còn hỏi tôi có muốn nhận chị là chị nuôi không. Quả thực, trong thời gian đó chị đúng là chị gái của tôi. Tôi không thể ngờ rằng từ việc quen biết và gần gũi với chị, tôi đã học được rất nhiều điều từ chị. Tôi vô cùng thán phục sự quyết tâm và đam mê trong công việc của chị. Ngoài việc chị thường xuyên phải bay đi xa để trình diễn, chị còn vừa thâu băng, vừa làm video,.. chạy tới chạy lui khắp nơi không lúc nào ngơi nghỉ. Tôi thật sự không thể tưởng tượng nổi sức lực đâu chị có thể làm bao nhiêu việc cùng lúc như vậy. Thông thường khi công việc bận rộn, chị rất tập trung và nghiêm túc, nhưng chị cũng luôn cố gắng dành thời gian để nói chuyện, cười đùa hoặc khuyên bảo tôi điều này điều kia. Một lần khi tôi đến nhà chị, chị mở cho tôi xem cuốn album với rất nhiều hình chị chụp ở khắp những nơi chị từng đến trong các chuyến lưu diễn hoặc đi du lịch. Đối với một cậu chàng 16 tuổi như tôi khi đó, mới chỉ quanh quẩn ở miền Nam California, cuốn album tựa như lọ keo dính đầy mê hoặc trong mắt đứa trẻ. Việc được quen biết với một người nhiều tuổi hơn, già dặn hơn, khôn ngoan hơn và giàu trải nghiệm hơn quả thực là một đặc ân với tôi khi đó. Vào tháng 5 năm đó, video nhạc cuối cùng cũng bắt đầu được quay. Địa điểm quay video là một phim trường lớn của Mỹ tại Santa Monica. Cả đoàn tới phim trường từ 6h30 sáng để sửa soạn hoá trang và thay trang phục. Thời gian quay dự kiến bắt đầu vào lúc 9h sáng. Sắp tới giờ quay, tôi mới sực nhớ đã bỏ quên đôi giày diễn ở nhà. Khỏi cần nói các bạn cũng biết, ông Thức đạo diễn và ông Thăng giám đốc, đồng thời là nhà sản xuất hãng Mây đã rất thất vọng về tôi. Khi hai ông sắp sửa mắng cho tôi một trận thì chị Ngọc Lan bất ngờ kéo tôi sang một bên và bảo nhỏ rằng đừng lo để chị tính cho. Tiếp sau đó, chị dúi vào tay tôi mấy tờ tiền 2 chục, rồi nhờ một người bạn của chị lái xe đưa tôi tới tiệm giày gần đó để mua giày mới. Bây giờ tôi mới biết, người bạn đó của chị chính là nghệ sĩ saxophone Thanh Lâm nổi tiếng một thời. Qua chuyện này mới thấy chị Ngọc Lan quả thực là một người rất điềm tĩnh. Sau khi tôi có giày mang, video bắt đầu được khởi quay. Cả đoàn quay miệt mài tới tận khuya mới xong, ai cũng mệt phờ. Trước khi mọi người giải tán, chị Ngọc Lan bước đến ôm và cám ơn từng người. Khi ôm tôi, chị nói vài lời tạm biệt và dặn tôi ráng giữ liên lạc với chị vì tôi là em trai của chị. Thật không ngờ đó là lần cuối cùng tôi nói chuyện với chị. Sau đó, tôi mất liên lạc với chị nhưng tôi không trách chị bởi tôi biết chị rất bận rộn còn tôi cũng mải miết với việc học hành ở trường trung học. Trên đường tới tuổi trưởng thành, tôi đã hụt mất nhiều cơ hội được gặp lại chị. Mùa hè năm 1990, chị được mời tới trình diễn tại “Đại Hội Hoa Hậu Áo Dài Long Beach 90”, còn tôi được chọn làm một trong những người hộ tống các thí sinh ra sân khấu và tặng hoa hồng cho họ. Khi chị trình diễn trên sân khấu, từ trong hậu trường tôi nhìn thấy chị biểu diễn và nghe chị hát. Ngay sau phần biểu diễn của chị, tôi có nhiệm vụ đưa một thí sinh khác ra sân khấu. Lúc quay vào lại, tôi liền tìm gặp chị nhưng thật không may chị đã ra về. Đó là cơ hội đầu tiên trong rất nhiều cơ hội khác mà tôi đã bị hụt mất để gặp lại chị Ngọc Lan, người chị yêu quý của tôi. Năm 1992, chị Ngọc Lan làm một show nhạc tại Câu Lạc Bộ Diamond ở thành phố Fullerton. Tôi háo hức mua vé và đến thật sớm. Nhưng lần này cũng không may, do tôi chưa đủ 21 tuổi nên người giữ cửa không cho tôi vào. Năm 1994, tôi trở thành ca sĩ chuyên nghiệp có thu nhập, thường xuyên hát tại các quán cà phê và câu lạc bộ nhỏ tại quận Cam. Một vài người trên đài truyền hình văn nghệ Việt Nam để ý và mời tôi tới đài để phỏng vấn. Khi tới đài truyền hình, tôi mới biết chị Ngọc Lan vừa rời đài chưa đầy 5 phút trước. Chị được mời tới đài để phỏng vấn về việc chị sẽ hát cho một chương trình văn nghệ của Trung tâm băng nhạc Mây Bốn Phương tổ chức tại khách sạn Marriott ở Anaheim. Ba năm sau, tôi thâu CD đầu tiên với tựa là “Tiếc Nhớ” cùng Anh Tú, Julie và Thái Thảo cho Biển Tình Productions. Một trong những bản nhạc tôi dự định sẽ hát là “Magic Boulevard” có tựa đề lời Việt là “Ngày Vui Năm Ấy” do chính chị Ngọc Lan viết lời Việt. (Click để nghe Ngọc Lan hát Ngày Vui Năm Ấy) Do tôi còn giữ số điện thoại của chị nên đã chủ động gọi chị để xin phép. Tuy nhiên, tôi không gặp được chị Ngọc Lan, một người phụ nữ khác đã trả lời điện thoại. Sau khi nghe tôi trình bày lý do, người phụ nữ lấy số điện thoại của tôi và hẹn sẽ gọi lại. Ngày hôm sau, tôi nhận được điện thoại báo chị Ngọc Lan sẵn lòng cho tôi hát lời Việt mà chị đặt nhưng vẫn là người phụ nữ kia gọi đến, tôi không được nói chuyện với chị. (Click để nghe tác giả bài viết hát song ngữ ca khúc Magic Boulevard, lời Việt của Ngọc Lan) Cũng trong năm đó, tôi được mời tới hát tại một đại hội văn nghệ, tổ chức trong một sòng bài ở ngoại ô thành phố Atlanta, tiểu bang Georgia. Trên áp phích quảng cáo in hình nhiều nghệ sĩ nổi tiếng sẽ tham gia biểu diễnnhư Thanh Tuyền, Henry Chúc, Dalena và chị Ngọc Lan. Tôi háo hức vì giấc mộng được trình diễn chung trên một sân khấu với nữ ca sĩ thần tượng, đồng thời cũng là một “người chị” sắp trở thành sự thực. Nhưng rủi thay cơ hội được gặp lại chị một lần nữa lại bị hụt mất. Khi tôi tới Atlanta, tôi được thông báo chị Ngọc sẽ không thể biểu diễn vì lý do sức khoẻ. Việc này khiến tôi vô cùng buồn bã. Những năm tiếp theo, tôi phát hành CD riêng và trình diễn nhiều show cùng nhiều ca sĩ khác trên khắp nước Mỹ. Từ giới nghệ sĩ, tôi nghe được nhiều tin đồn khủng khiếp về sức khỏe của chị, có người nói chị bị bướu óc, có người nói chị liệt giường vì bệnh tiểu đường, rồi sau đó bị multiple sclerosis, parkinson. Tất cả có lẽ chỉ toàn là tin đồn thất thiệt. Và nhiều lời đồn tệ hại khác. Nhưng có một điều chắc chắn là chị đang bị bệnh. Năm 1999, tôi thâu CD thứ hai có tựa là “Ngày Em Đi”. Trước khi phát hành đĩa, có người mách tôi tìm đến nhạc sĩ Kelvin Khoa để nhờ anh rút ra và làm lại một vài bài hát từ CD của nữ ca sĩ Ngọc Huệ. Lúc này tôi mới biết anh Khoa là chồng chị Ngọc Lan. Nhiều lần tôi muốn hỏi anh Khoa về tình trạng sức khỏe của chị Ngọc Lan nhưng lại không dám vì sợ anh nghĩ tôi tọc mạch chuyện riêng của chị. Cuối cùng tôi bèn kể cho anh nghe về mối quan hệ thân thiết giữa tôi và chị Ngọc Lan lúc trước, đồng thời nói với anh rằng tôi rất nhớ chị.Sau khi giúp tôi làm lại mấy bài hát, anh Khoa nói anh có nhắc tên tôi với chị và chị nói chị vẫn nhớ tôi là ai. Anh Khoa cũng bật mí, hai anh chị đã cùng nghe CD của tôi và chị Ngọc Lan thích nhất bản “Lemon Tree”. Tiết lộ đó của anh Khoa khiến tôi vô cùng sung sướng. Giống như bao ca sĩ khác, tôi cũng có những thần tượng của riêng mình để ngước nhìn lên trước khi bước chân vào nghề. Một trong những thần tượng đó là chị Ngọc Lan. Có lẽ một phần vì vị kỷ, tôi luôn mong thần tượng của tôi nhìn tôi hát, phê bình và góp ý cho tôi. Tiếc rằng đối với thần tượng Ngọc Lan, chuyện này không bao giờ thành, nhưng tôi cũng biết ơn vì chị đã nghe tôi hát qua CD. Dẫu vậy, tôi vẫn rất buồn vì không có dịp gặp lại chị để cảm ơn chị về những điều chị đã dạy bảo và bao dung cho tôi khi tôi còn là một vũ công non nớt 16 tuổi. Chị Ngọc Lan đã luôn là nguồn cảm hứng cho tôi. Về video ca nhạc mà tôi làm vũ công 15 năm trước, tại đám tang chị Ngọc Lan vào tháng 3 năm 2001, tôi được ông Thăng, giám đốc Mây Productions, cho biết cuốn phim đã bị hư hại một số đoạn, phần còn lại không đủ dài để phát hành. Thành ra bây giờ, tôi chỉ còn những kỷ niệm về chị và giọng hát của chị. Cảm ơn chị Lan! Biết đâu chị đang lắng nghe… Thiên PhúBản dịch của nhacxua.vn Thập niên 1990, âm nhạc hải ngoại chứng kiến sự thăng hoa của tiếng hát Ngọc Lan như một hiện... Nhắc đến Ngọc Lan, những người yêu mến giọng hát của cô thường nghĩ đến những ca khúc nhạc ngoại... Ngoài việc có nhân dáng đẹp dịu hiền, khả ái và đôi mắt buồn sâu thẳm, nữ ca sĩ Ngọc... Mời các bạn xem lại một số đoạn video mà ca sĩ Ngọc Lan đã trả lời phỏng vấn năm... Trong bài viết này, xin giới thiệu với các bạn lời tự sự về cuộc đời của cố ca sĩ... Ca khúc Người Yêu Dấu được nhiều người yêu mến qua giọng hát Ngọc Lan vốn là một bài nhạc... © 2020NhacXua.VN- Nhạc Xưa Thời Báo.
Tổng quan “Diễm xưa” là tình khúc tiền chiến diễm lệ và nổi tiếng nhất của Trịnh Công Sơn, sáng tác năm 1960 tại cố đô Huế. Tác phẩm lấy cảm hứng từ...
Tác phẩm mới được tổng hợp và đưa vào hệ thống.
Tác phẩm mới được cập nhật vào kho lưu trữ kỹ thuật số.
Tháng 5 năm 2014: Hiện tượng "Chắc ai đó sẽ về" làm khuynh đảo các bảng xếp hạng V-Pop, đồng thời mở ra cuộc tranh luận lớn nhất về vấn đề bản quyền trong lịch sử âm nhạc Việt Nam.
Bài hát 'Tiến Quân Ca' của nhạc sĩ Văn Cao từng bị đề nghị thay đổi lời nhiều lần trước khi được chọn làm Quốc ca chính thức.
Khám phá mạng lưới kết nối giữa các nhạc sĩ và ca sĩ định hình âm nhạc đại chúng Việt Nam những năm 1990-2000.
Khám phá bản đồNhững câu chuyện thâm cung bí sử, hoàn cảnh sáng tác phía sau những bài hát bất hủ.
Sự giao thoa tuyệt đẹp giữa thi ca và âm nhạc. Những bài thơ được chắp cánh bởi giai điệu.
Một góc nhìn sâu sắc về các trào lưu âm nhạc đa dạng đã nảy nở tại Sài Gòn.